Chuyến Xe Đêm

Đăng từ | 10 Tháng Mười Hai, 2016

Khó ngủ bởi cái máy lạnh trên trần xe nó cứ xè xè như mấy cái quạt hút gió trong mấy công xưởng.
Hơn 2 giờ sáng có lẽ xe gần đến hà tĩnh (nghe bên dưới khách và phụ xe đang ồn ào tranh luận việc gì đó liên quan đến sắp xếp hành lý không vừa ý của phụ xe) nhìn bên cạnh ông anh bạn vẫn ngon giấc.
Vốn ghét đi xe khi phải di chuyển dài từ bắc đến nam, mà đúng hơn là từ bắc đến trung, không phải vì say xe mà vì cách cư xử của mấy tay lái và phụ xe.
Bảy giờ xe rời bến, nghĩ rằng đã có thể thoải mái và tận hưởng bữa cơm tối lúc 9h ở cái quán cơm nào đó mà bác tài đã định sẵng sau một hồi làm cái vai trò phụ xe bất đắc dĩ sắp xếp hành lý vào thùng xe theo “lệnh” của bác tài.
“Có dừng ăn cơm không bác tài ơi” một khách ở phía sau lên tiếng khi đồng hồ gần 9h tối, cái bụng lúc này cũng nôn nao bởi đói, cũng may hồi chiều có ông anh mua cho ổ bánh mì gặm nhắm.
Cuối cùng xe cũng vào một cái quán ven đường, nhìn cái tên quán lại nhớ một cái quán khác mà sáng nào cũng ngồi. Cái tên dễ nhớ như thường gọi ba số năm (555).
Loay hoay một hồi rửa cái mặt rồi trở ra xem có cái bàn nào còn chỗ trống và xem có vị khách nào dễ mến để ngồi chung. Nhưng nhìn quanh bàn ghế thức ăn nham nhở trên bàn bởi các vị khách của xe trước đó. Cơm canh chẳng thấy, chỉ thấy nhiều người tụ tập trước cái bảng ghi dòng chữ màu đỏ “lấy phiếu cơm tại đây” nhìn cũng giống giống kiểu hộ khẩu nhận gạo hồi trước, mà cũng giống mấy cái kfc hiện đại, chỉ khác mỗi kfc thì bấm phiếu in từ máy, còn đây lấy thẻ từ hộp giấy, nói vậy cho oách chứ giống phân phát mấy cái số giữ xe thì chính xác hơn.
– Xe HL hả? Ông phát phiếu hỏi
– Dạ
– Xe HL không có cơm
– Sao kỳ vậy
Ông phát phiếu không trả lời câu hỏi thắc mắc mà đáp gọn một câu cho đáp án kiểu yes hay no.
– Cơm 40, phở 35. Ăn gì?
Đến đây sao mà nhớ cái câu của ông thầy mỗi khi không nói nên lời “muốn nói tiếng đan mạch quá”. Nhưng rồi cũng phải thốt tiếng đan mạch khi “tiểu muội” chủ quán phán một câu còn bún và phở thôi, cơm hết rồi. Đến đây thì ông anh đi cùng cũng hết cười nổi, ông bỏ ra ngoài đốt điếu thuốc cho thấy đời vẫn còn gì đó huyền diệu như khói như sương của điếu thuốc đang cháy. Thôi thì kiếm tạm gì đó vậy…
Cái máy lạnh vẫn xè xè âm thanh khó nghe, nhưng nó chẳng ảnh hưởng giấc ngủ một ai.
“Có tắt cái âm thanh đó đi không” một ông khách ồm ồn nói, nghe tiếng như một anh chị.
Bác tài vẫn yên lặng lái xe , cái âm thanh tít tít từ bộ báo tốc độ do xe đang giảm tốc lại phát ra đều đều. Có lẽ cái tầng số âm thanh cao của nó khiến những người không thích ứng thấy khó chịu.
“Dm có tắt đi không, của thằng “lào” hay nhà xe đấy”? Vẫn im lặng không ai trả lời. Cẩn thận lấy cái túi xách kiểm tra cái nokia xem nó có báo thức gì không.
“Tắt mẹ đi không, ông mua vé trả tiền đàng hoàng mà bọn mày thế à, dm” cũng vị khách ban nãy, bây giờ là đan mạch thật rồi.
– Tôi đang bực mình xử lý nó đây. Cuối cùng bác tài cũng lên tiếng, trên xe lúc này một vài vị khách bị thức tỉnh cũng lao xao một cách nhẹ nhàn.
Âm thanh tít tít vẫn không tắt bởi thực chất bác tài đang chạy chầm chậm qua chốt kiểm tra giao thông. Vị khách cũng chán phàn nàn và chìm vào giấc mộng và âm thanh khó chịu cũng tăt lúc nào chẳng ai hay, mà đúng hơn cũng chẳng ai quan tâm nũa.
Xe bắt đầu tăng tốc, chỉ có tiếng cái máy lạnh thi thoảng vẫn xè xè, thi thoảng một vài tiếng ngáy rít lên của ai đó.
– Giường của của anh số mấy, về giường mình nằm đi, không như thế được, vé anh đâu đưa tôi xem tôi chỉ số giường cho.
Bây giờ đến lượt bác tài và phụ hạch tội vị khách lúc nãy, vị khách này vẫn đang chìm sâu trong giấc mộng nhưng đã bị đánh thức, tuy vậy vẫn khá bình tĩnh.
– giường anh số mấy. Bác tài lại hỏi, nhung có lẽ đang buồn ngủ nên vị khách không trả lời và nằm xuống ngủ tiếp bên trên lối đi.
– giường anh đây à, lên giường nằm đi

Tiếng cái quạt máy điều hòa vẫn cứ xè xè, đều đều……

=========================

XiongSoft, mùa hè 2016

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *